Gieo nghiệp sát sanh quả báo sẽ nghèo hèn. Quan sát cuộc sống của những thợ săn, đồ tể, hàng thịt thì chúng ta sẽ thấy rất rõ những lời Phật đã dạy ở trên.

Thầy dạy “ăn mặn” xuất xứ từ chữ “ăn mạng” mà ra. Sau này “ăn mạng” người ta nói quen riết thành ra ăn mặn cho dễ nghe. Thật sự, ăn mặn tức là ăn mạng, nghĩa là ăn mạng con này con nọ như thịt, cá, đồ biển…

Trong bài này, tôi khuyên đạo hữu đừng nên ăn mặn, đạo hữu nên hiểu là đừng nên ăn mạng, chứ không phải đừng nên ăn vị mặn. Tôi khuyên đạo hữu đừng nên ăn mặn vì nhiều lý do. Thứ nhất, ăn mặn làm mình dễ bị bệnh và việc ăn mặn lại càng nguy hiểm đến sức khỏe.

Mình đâu biết những xác con này con nọ có bệnh này bệnh nọ không. Thứ hai, theo đạo Phật, mình sát sanh hay ăn mặn sẽ mang nhiều thứ bệnh và đoản thọ, và những chúng sanh bị mình giết sẽ trở thành oan gia trái chủ của mình. Thứ ba, theo đạo Phật là những con vật, con cá, đồ biển…

đều có sự sống và chúng nó cũng tham sống sợ chết như mình. Nếu chúng nó không sợ chết và không biết đau, thì không cố gắng giẫy giụa hay tìm cách thoát chết khi mình giết chúng nó. Tuy nó hình thể khác mình, nhưng nó cũng là sự sống dưới hình dạng khác. Thứ tư, theo đạo Phật, những con vật (cá, đồ biển, gia súc…)

mình sát hại hoặc ăn, đâu biết đó có thể là cha, mẹ, vợ, chồng, anh, em… của mình từ nhiều kiếp trước. Thứ năm, theo đạo Phật mình không ăn mặn để trưởng dưỡng tâm từ bi.

Nam Mô A Di Đà Phật